Từ khi Cố Hàn bước vào con đường tu hành đến nay, linh quả, thịt thú, hay linh thực các loại hắn đã ăn không ít. Nhưng đó chỉ là vì tu hành, căn bản không phải để no bụng. Thế nhưng lúc này... hắn thật sự đói, hơn nữa còn đói đến mức đầu váng mắt hoa. Cảm giác chân thực này, ngay cả lúc độ nhân kiếp hắn cũng chưa từng trải qua.
Chưa đợi Lãnh Muội Tử đến gần.
Hắn ngửi thấy mùi thơm liền chủ động bước tới, chỉ là khi nhìn thấy thức ăn trong nồi, hắn lập tức ngẩn ra: "Canh cá sao?"
"Huynh không thích sao?"




